SỰ LỰA CHỌN LUẬT SƯ - Luật gia Nguyễn Mạnh San
SỰ LỰA CHỌN LUẬT SƯ
Luật
gia Nguyễn Mạnh San
Sống trong một xã hội tập chủng như xã hội
Hoa
Kỳ hiện nay là một
xã hội pháp trị, chính quyền lấy pháp
luật để cai trị
người dân nên chúng ta thường thấy những
người chung
quanh đối xử với nhau bằng lý nhiều hơn
bằng tình, không
giống như người Việt-Nam chúng ta khi
còn ở quê nhà,
là nếu lỡ có đụng chạm đến quyền lợi của
nhau một chút
không đáng gì, thì cũng đòi thưa kiện nhau
ra Tòa.
Nhiều trường hợp
xảy ra không có một yếu tố pháp
lý xác đáng nào
để buộc tội đối phương, hoặc đôi khi rõ
ràng như ban
ngày là nếu có thưa kiện nhau ra Tòa cũng
chẳng đi tới
đâu, ấy thế mà họ vẫn đưa nhau ra tranh
tụng trước Tòa.
Nhiều khi bên nguyên cáo bị thua đứt
đuôi con nòng nọc,
phải trả án phí và tiền thuê mướn luật
sư cả năm cũng
chưa hết nợ. Nhưng nhiều người vẫn
thích đi kiện để
thỏa mãn tự ái cá nhân, nghĩ rằng ta đây
hiểu biết nhiều
về luật lệ hơn người khác. Chính vì thế mà
Tổng Thống quá cố
Abram Lincoln Hoa Kỳ cũng là một vị
luật sư nổi tiếng
nhất trong thời kỳ Hoa Kỳ lập quốc, đã
phải thốt lên rằng:
“Hãy cố tránh vấn đề tranh tụng trước
Tòa. Hãy thuyết
phục những người bạn láng giềng của
chúng ta nên hòa
giải với nhau bất cứ khi nào chúng ta có
thể thuyết phục
họ được. Hãy chỉ cho họ hiểu rõ thế nào
là người thắng
kiện thường cũng là người thật sự bị thua
kiện vì phải trả
các chi phí, án phí và còn lãng phí thời giờ
của mình. Là một
người đứng ra hòa giải, người luật sư
có một cơ hội uy
thế để tỏ ra là một người tốt, thì đừng
bao giờ khơi động
lên sự tranh tụng. Thật khó có thể kiếm
ra một người xấu
hơn là kiếm ra một người hành xử việc
tranh tụng này”
(Discourage litigation. Persuade your
neighbors to
compromise whenever you can. Point out to
them how the
nominal winner is often the real loser in
fees, expenses
and waste of time. As a peacemaker, the
lawyer has a
superior opportunity of being a good man.
Never stir up
litigation. A worse man can scarcely be
found than one
who does this). Tuy nhiên vấn đề tranh
tụng nhau trước
Tòa, rất ít xảy ra trong các cộng đồng
người Việt chúng
ta tại Hoa Kỳ nói riêng và tại quốc ngoại
nói chung. Vì
chúng ta đã quen đối xử với nhau bằng tình
cảm theo câu
châm ngôn “Chín bỏ làm mười” hoặc “Vô
phúc cho những
ai phải đáo tụng đình”. Cực chẳng đã
chúng ta mới phải
đưa nhau ra Tòa nhờ pháp luật phân
xử mà thôi. Cũng
chính vì lẽ đó mà trong nhiều trường
hợp xảy ra, quả
thực làm cho chúng ta phải gánh chịu
nhiều điều thiệt
thòi mỗi khi có sự va chạm về quyền lợi
cá nhân giữa người
đồng hương của chúng ta đối với
người bản xứ. Chẳng
hạn như trẻ con của chúng ta
nghịch ngợm, lỡ
tay vất rác sang nhà bên cạnh, mở tiệc
mời bạn bè về
nhà ăn mừng ngày sinh nhật, kỷ niệm
ngày cưới, rồi
ca hát hay nói chuyện to tiếng vang sang
nhà hàng xóm v.v…
cũng đều có thể bị đe dọa thưa ra
Tòa về tội làm ồn
ào mất trật tự công cộng. Vậy thì, mặc
dầu trong thâm
tâm chúng ta thật sự không muốn kiện
cáo ai, nhưng
xin đừng quên câu: “Nhập gia tùy tục”,
chúng ta nên sẵn
sàng trong tư thế phòng thân, tự bảo vệ
quyền bình đẳng
tối thiểu trước pháp luật (Due process)
để chúng ta tập
làm quen với một số vấn đề pháp lý
thường thức nhất
mà nó có thể xảy đến với chúng ta bất
cứ lúc nào và bất
cứ trong hoàn cảnh nào. Vì đôi khi “Cây
muốn lặng mà gió
không muốn ngừng” và dù cố tình hay
vô ý bởi một
hành động của một người khác gây ra, có
thể dẫn đưa
chúng ta đến tình trạng bị thưa kiện trước
Tòa nếu chúng ta
không chuẩn bị kỹ càng trước để đối
phó với vấn đề
pháp lý này. Phản ứng đầu tiên của chúng
ta để đối phó với
tình trạng này là đi tìm kiếm một luật sư
chuyên môn về vấn
đề mình bị kiện.
Thật vậy, luật
pháp xứ này quá mênh mông như
biển cả và phức
tạp hơn bất cứ luật pháp của một quốc
gia nào khác
trên thế giới. Luật pháp Hoa Kỳ thay đổi
nhanh chóng như
gió bão để kịp thời thích ứng ngay tức
khắc với hoàn cảnh
xoay chiều của một xã hội văn minh
tạp chủng. Hơn
thế nữa, luật pháp Hoa Kỳ cần thay đổi
để thích ứng với
môi trường sinh sống của mỗi địa
phương, có những
tập quán khác nhau tại mỗi Tiểu Bang.
Đó là Luật Hiến
Pháp Hoa Kỳ, Luật Liên Bang, Luật Tiểu
Bang, luật lệ của
các địa phương như cấp Quận (District),
Hạt (Country), Tỉnh
(Town) và Thành Phố (City). Do đó,
nhiều luật sư ở
xứ này vì muốn thành công trên phương
diện nghề nghiệp
chuyên môn của mình, nhất là để đề
phòng trong
tương lai không bị rút bằng hành nghề tạm
thời hoặc bị rút
bằng hành nghề vĩnh viễn vì hành sử nội
vụ không đúng với
khả năng chuyên môn và trách nhiệm
của một người luật
sư theo luật lệ và nội quy của Hội Luật
Sư Đoàn Liên
Bang hay Tiểu Bang đã quy định. Có 2
ngành chuyên môn
chính để cho người luật sư tự mình
muốn lựa chọn:
Luật Hình Sự (Crimial Law) và Luật Dân
Sự (Civil Law),
rồi trong luật hình sự lại được chia ra làm
2 nhánh: Đại
Hình (Felony) và Tiểu Hình (Misdemeanor)
cũng như trong
luật dân sự lại bao gồm rất nhiều môn
khác biệt nhau
mà trong phạm vi của bài này, chúng tôi
không thể kể rõ
các chi tiết của từng môn được, cũng
giống như bên ngành
y khoa, có bác sĩ gia đình, bác sĩ
chuyên về tim, về
thận, về dạ dày, về phổi v.v… Giả thử
khi chúng ta bị
thưa kiện ra Tòa, việc đầu tiên chúng ta
hãy tự tìm hiểu
hoặc nên tham khảo với bạn bè có khái
niệm về luật
pháp, để xem chúng ta bị thưa kiện về vấn
đề gì. Nếu về xe
cộ, chúng ta nên tìm đến luật sư chuyên
về tai nạn giao
thông, nếu về khế ước, về mua bán nhà
cửa, sang nhượng
tiệm buôn, thì nên tìm các luật sư
chuyên môn về
ngành thương mại. Có như vậy, chúng ta
mới thực sự có một
luật sư đại diện cho chúng ta về pháp
lý đúng mức, hữu
hiệu và có như thế chúng ta mới có thể
vững tin và nghe
theo lời chỉ dẫn của vị luật sư này mà
không sợ bị sai
lầm mỗi khi chúng ta phải đối diện với bị
cáo hay đương
cáo trong các phiên Tòa xử án. Ngược
lại, nếu chúng
ta không biết chọn lựa một luật sư chuyên
môn về vấn đề
pháp lý mà chúng ta đang gặp phải, thay
vì phải tìm một
luật sư chuyên môn về ngành thương mại
như khế ước
(Contract), thì chúng ta lại nhờ một luật sư
chuyên về ly dị
(divorce) hay di trú (Immigration) chẳng
hạn, là chúng ta
đã đi theo con đường phiêu lưu mạo
hiểm, có khi tiền
mất tật mang, đôi khi không còn đủ thời
gian để cứu vãn
tình thế thua thiệt. Đúng như câu người
đời thường nói:
“Nên chọn mặt gửi vàng”. Sau đây là một
trong những trường
hợp điển hình đã xảy ra:
Có một người định
mua một căn nhà mới xây cất
gồm 4 phòng ngủ
và đã ký hợp đồng với một công ty địa
ốc. Trong hợp đồng
có ghi rõ hạn định trong vòng 90
ngày, nếu người
mua bán được căn nhà cũ của họ đang
ở, thì họ sẽ ký
giấy tờ lãnh nhận căn nhà mới này. Sau đó
2 tháng đương sự
lại ký một hợp đồng bán căn nhà cũ
của đương sự cho
một người mua khác, cũng qua trung
gian cùng một
công ty địa ốc và trong hợp đồng này cũng
ghi rõ hạn định
30 ngày để cho người mua căn nhà cũ
này tiến hành thủ
tục vay tiền và người mua sẽ ký nhận
căn nhà ngay sau
khi được sự chấp thuận của cơ quan
cho vay tiền.
Nhưng sau 30 ngày, người mua căn nhà cũ
vẫn chưa nhận được
sự chấp thuận của cơ quan cho vay
tiền. Công ty địa
ốc yêu cầu đương sự mua căn nhà mới
hãy ký gia hạn hợp
đồng thêm một thời gian nữa, để
người mua căn
nhà cũ có thêm đủ thời giờ bổ túc hồ sơ
xin vay tiền. Dù
bị công ty địa ốc dùng mọi thủ đoạn làm
áp lực mạnh, cố
ép đương sự phải bằng lòng ký hợp
đồng gia hạn cho
căn nhà cũ, nhưng đương sự nhất
quyết không chịu
ký vì nhận thấy công ty địa ốc đã không
thành thật trong
vấn đề này, đã cố tình đánh giá căn nhà
cũ của đương sự
xuống thấp hơn giá thị trường rất nhiều,
so với giá căn
nhà có cùng một tình trạng trong cùng một
khu vực của căn
nhà cũ đang được để bảng bán. Lý do
công ty địa ốc
này làm như vậy cốt làm sao bán căn nhà
cũ của đương sự
cho mau chóng, để bán được căn nhà
mới cho đương sự
trong thời gian hợp đồng mua căn nhà
mới vẫn còn hiệu
lực. Nhờ người Mỹ hàng xóm chỉ dẫn
cho biết, là quyền
hạn gia hạn hay không gia hạn hoàn
toàn tùy thuộc
vào người bán, chứ không tùy thuộc vào
công ty địa ốc.
Do đó, hợp đồng đầu tiên đương sự ký với
công ty địa ốc để
mua căn nhà mới đương nhiên hết hiệu
lực sau 90 ngày
mà người mua không bán được căn nhà
cũ và cũng không
đồng ý gia hạn hợp đồng cho người
mua căn nhà cũ
có thêm thời giờ bổ túc hồ sơ xin vay tiền
để mua căn nhà
cũ của đương sự.
Sau khi biết chắc
đương sự tháo lui không muốn
mua căn nhà mới
nữa, công ty địa ốc báo cho đương sự
biết, là sẽ tiến
hành thủ tục truy tố đương sự ra Tòa về tội
bội ước, để đòi
bồi thường sự thiệt hại như tiền quảng
cáo in trong
sách bán nhà, tiền xăng nhớt, thì giờ đưa
đón khách đến
coi căn nhà cũ, tiền lời cộng với tiền nhà
trả 3 tháng cho
căn nhà mới để không, tiền thiệt hại vì
phải rút tên căn
nhà mới ra khỏi thị trường trong 3 tháng,
làm mất dịp may
bán cho người khác, tiền phí tổn thuê
luật sư tiến
hành thủ tục giấy tờ truy tố đương sự ra Tòa
v.v… (Tới đây
chúng tôi cần lưu ý thêm là nếu đương sự
mua nhà mới là
người Mỹ, chắc chắn công ty địa ốc sẽ
không dám đòi kiện
đương sự ra Tòa như vậy. Vì mọi yếu
tố pháp lý đều
rõ rệt như sự việc đã xảy ra). Thoạt tiên khi
nghe công ty địa
ốc cho biết như vậy, đương sự rất băn
khoăn và lo lắng,
không biết phải giải quyết cách nào
đây? Sau đó, qua
sự giới thiệu của một người bạn,
đương sự đến gặp
một luật sư chuyên về tai nạn xe cộ để
hỏi ý kiến. Sau
khi đọc bản hợp đồng đã ký với công ty
địa ốc, vị luật
sư này đã khuyên đương sự nên thương
lượng với công
ty địa ốc, dù có phải thiệt thòi đền bù
thêm một số tiền
nhỏ cho công ty, còn tốt hơn là để bị
kiện ra Tòa vừa
tốn kém mà có thể bị thua kiện. Trong lúc
đương sự còn
đang phân vân do dự, không biết có nên
nghe theo lời
khuyên của vị luật sư này hay không, thì
được một người bạn
Mỹ cùng sở đến nhà chơi, biết được
câu chuyện này
nên đã sẵn lòng giới thiệu đương sự đến
gặp một vị luật
sư, là bạn thân của ông ta để yêu cầu
được giúp đỡ mà
không cần phải trả tiền thù lao. Sau khi
đã gặp được vị
luật sư chuyên về di trú và vị luật sư này
cũng có những lời
khuyên tương tự, giống như những lời
khuyên của vị luật
sư chuyên về tai nạn xe cộ trước đây.
Vì nhận thấy lời
khuyên của 2 vị luật sư đều giống nhau
nên đương sự thấy
chẳng cần gì phải nghĩ ngợi thêm cho
mệt óc. Do đó
đương sự đã dự trù vào tuần lễ kế tiếp, sẽ
đến gặp công ty
địa ốc để thương lượng vấn đề này cho
ổn thỏa. Thế
nhưng, chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là đến
giờ đi gặp công
ty địa ốc, thì vừa tan Lễ ở Nhà Thờ ra về,
đương sự đã gặp
Cha Chánh Xứ họ đạo ở cuối của Nhà
Thờ, liền tâm sự
cho Cha Chánh Xứ nghe câu chuyện
này, Cha đã giới
thiệu đương sự đến gặp một luật sư
cũng là một giáo
dân trong xứ đạo, vị luật sư này đang
làm cho một hãng
luật (Law Firm), lớn vào hàng thứ 3
trong Tiểu Bang
của đương sự ở và là một luật sư
chuyên phụ trách
về các loại khế ước hoặc các loại hợp
đồng về thương mại,
đặc biệt hơn nữa ông ta chuyên biệt
về các giao kèo
địa ốc cho hãng. Sau khi đọc xong bản
hợp đồng và nghe
đương sự trình bày tất cả các sự kiện
tuần tự đã xảy
ra xong, ông bảo đương sự là không cần
gì phải thương
lượng cả (Vì khuôn khổ tờ báo có hạn nên
chúng tôi không
thể kể lại hết ra đây những lời giải thích
chi tiết của vị
luật sư này). Ngay sau đó, vị luật sư đã gọi
điện thoại nói
chuyện trực tiếp với công ty địa ốc của
đương sự, với một
giọng nói ôn tồn nhã nhặn, nhưng
không kém phần
cương quyết, ông ta đã thay mặt đương
sự để yêu cầu
công ty địa ốc phải hoàn toàn trả lại cho
đương sự số tiền
$500 đặt cọc mua căn nhà mới trước
đây. Thế rồi chỉ
vài tuần lễ sau đương sự đã nhận được
chi phiếu hoàn
trả đủ số tiền đặt cọc của công ty địa ốc
gửi tới.
Như
quý vị độc giả đã nhận thấy: 2 vị luật sư trước
đương sự nhờ cậy,
một vị chuyên về tai nạn xe cộ, còn
một vị về di trú
nên những lời khuyên của hai vị luật sư
này đã không
giúp giải quyết được vấn đề rắc rối giữa
đương sự và công
ty địa ốc và xuýt tí nữa, nếu nghe lời
khuyên của hai vị
này, đương sự không những đã mất số
tiền đặt cọc mà
còn phải trả thêm một số tiền khác nữa để
khỏi bị truy tố
ra Tòa như công ty địa ốc cho biết.
Ngay phần đầu của
bài này, chúng tôi đã nêu lên là
luật pháp của
Hoa Kỳ quá phức tạp và uyển chuyển mau
lẹ để thích ứng
với trào lưu tiến hóa nhanh chóng của một
đại xã hội được
coi là văn minh nhất thế giới. Thế nên
chúng ta không lấy
gì làm ngạc nhiên khi thấy đại đa số
các luật sư tại
Hoa Kỳ đều đi chuyên biệt một ngành, để
họ nắm vững được
những yếu tố pháp lý chính yếu của
từng vấn đề
trong mỗi trường hợp xảy ra cho bị cáo
(Defendant) cũng
như cho đương cáo (Plaintiff). Có như
thế, vị luật sư
chuyên biệt này mới dám tự tin vào khả
năng chuyên môn
của mình, để đáp ứng đúng mức với
các nhu cầu và sự
tín nhiệm của quần chúng nói chung
và của thân chủ
nói riêng. Có nhiều người cho rằng hễ
một luật sư nổi
tiếng tài giỏi là có thể đem lại sự thắng lợi
cho thân chủ của
mình. Nói như thế chỉ đúng về một
phương diện
chuyên biệt của vị luật sư do khi nhận lãnh
bênh vực cho
thân chủ về một vụ kiện nằm trong sự
chuyên biệt của
mình. Chẳng hạn như một vị luật sư
chuyên về hình sự,
đang tranh luận bênh vực trước Tòa
cho một tội phạm
giết người có chủ mưu, để hy vọng bị
cáo khỏi bị lãnh
án tử hình. Nhưng khổ một nỗi, vị luật sư
này chưa bao giờ
có kinh nghiệm để tranh luận, bênh vực
cho một tội phạm
giết người có chủ mưu như thế này, thì
chúng ta hãy thử
tự hỏi mình xem vị luật sư này sẽ đem
lại sự hy vọng
thắng lợi cho bị cáo được bao nhiêu phần
trăm so với một
vị luật sư đã từng kinh nghiệm nhiều lần
tranh cãi trước
Tòa cho những vụ án tử hình?
Để kết thúc bài
này, chúng tôi thiết nghĩ chắc mọi
người cũng đồng
ý rằng việc tìm kiếm một luật sư tài giỏi
và nổi tiếng hầu
như không quan trọng bằng tìm cho đúng
một luật sư hành
nghề chuyên biệt cho từng sự việc có
nội dung khác
nhau xảy ra mới là điều quan trọng. Thật
rất đúng như câu
tục ngữ Việt Nam của chúng ta là Trăm
Tay Không Bằng Một
Tay Quen.
Trích Tuyển Tập Luật
Pháp Hoa Kỳ Thực Dụng
Của Luật gia Nguyễn Mạnh
San
Phó tế GHCG Hoa Kỳ.
Comments
Post a Comment