Câu chuyện luật pháp: HOA THƠM ANH ÐÁNH CẢ CỤM Luật gia. Nguyễn Mạnh San
Câu chuyện luật pháp:
HOA THƠM ANH ÐÁNH CẢ CỤM
Luật gia. Nguyễn Mạnh San
Attorney
Admission & Naturalization Deputy
Western District
Of Oklahoma
Trong đời sống thường nhật, nhất là trong một xã hội
được coi là văn minh nhất thế giới đã có nhiều sự việc éo le ngang trái xẩy ra
thật quá bất ngờ, hoàn toàn vượt trên sự dự đoán và điều ước muốn tốt đẹp của
mọi người, tạo nhiều hoàn cảnh bi thương đầy nước mắt mà đôi khi những người ở
trong cuộc phải âm thầm, chịu đau khổ pha lẫn mối uất hận hoặc đau khổ pha lẫn
với niềm ân hận triền miên trong suốt cả cuộc đời còn lại của mình.
Nhưng không phải tất cả những trường hợp
éo le, ngang trái bất ngờ đó xẩy ra đều vượt trên sự dự đoán và điều ước muốn
tốt đẹp của mọi người đâu. Xét cho cùng trong nhiều trường hợp,
chẳng qua cũng tại một phần lớn vì người ta quá tự tin vững chắc vào khả năng
hiểu biết và sự suy luận chủ quan của lòng mình để thực thi một công việc gì
hay để giúp đỡ một người nào đó, nhưng kết quả lại bị người ta hiểu lầm mình
hoặc chính mình lại là nạn nhân của sự việc, đúng như câu nói: Làm
ơn nên oán hay làm phúc phải tội. . . . . .
Trong câu chuyện luật pháp số này, chúng
tôi xin cống hiến đến quý đọc giả một câu chuyện khá éo leo, thương tâm với đày
nước mắt của một nhân vật chính trong câu chuyện, chỉ vì muốn thể hiện lòng thương
người như thể thương thân. Nhưng có lẽ vì một phần thiếu sự suy tính kỹ càng và
không chịu tham khảo ý kiến với bạn bè thân thuộc trước khi thực thi ý định của
mình, nên tự mình chuốc lấy đau khổ vì đã lỡ dại đi vẽ đường cho hiêu chạy như
câu chuyện dưới đây:
Chị Thu Cúc đến văn phòng nhờ tôi góp ý
kiến để giúp chị giải quyết một vấn đề rắc rối trong gia đình chị như
sau: Cách đây hơn một năm, chị có cô em gái cùng Cha khác Mẹ kém chị
5 tuổi, còn kẹt lại ở Việt Nam. Trong khi Cha Mẹ của chị và Mẹ kế của chị cũng
đã qua đời cả rồi tại quê nhà và thấy em gái mình vẫn sống đơn độc, tối ngày
than khóc với chị trong điện thoại để nhờ cậy chị giới thiệu cho bất cứ ai, trẻ
đáng tuổi em út hay già đáng tuổi chú bác, người Việt hay Mỹ ở đây bằng lòng
lấy cô ta làm vợ, để bảo trợ cho cô ta được sang Hoa Kỳ theo diện hôn thê
(Fiancee) hay theo diện vợ chồng (Spouse) vừa nhanh chóng và chắc chắn hơn,
thay vì phải chờ đợi từ 8 cho đến 10 năm nữa mới có thể sang đây đoàn tụ với
chị theo diện anh chị em ruột bảo trợ cho nhau.
Nhận thấy sáng kiến của em mình đưa ra rất
hữu lý nên chị quyết tâm giúp đỡ em mình sang đây sớm chừng nào tốt chừng ấy
theo đúng như sáng kiến của em mình. Nhưng liên tục gần 2 năm trời,
chị kiếm mỏi mòn con mắt cũng chẳng tìm ra một ai, kể cả người Mỹ da mầu và đã
có lần chị hớn hở tìm ra được hai nhân vật người Mỹ gốc Việt, bằng lòng với
điều kiện chỉ giả vờ lấy em chị làm vợ, chứ không chịu lấy thiệt. Một phần cả
hai vị này tuổi đã cao niên và một phần tối quan trọng khác là biết rõ ngọc thể
của mình đang trong tình trạng hôn mê đã lâu năm, không có một thứ thuốc men
nào có thể giúp hồi sinh được. Ngoài trừ có một thứ thuốc có thể giúp được
nhưng bác sĩ khuyên chớ có dùng loại thuốc này, uống vào là có thể đi tầu suốt
luôn vì cả 2 đương sự đang bị bệnh tim mạch.
Biết tình trạng mình có thể về chầu Chúa
không bao xa mà 2 nhân vật này vẫn làm cao, tỏ vẻ ta đây vẫn còn quí giá hơn
món đồ cổ nhiều, đòi hỏi phải có của hồi môn ứng trước toàn phần; phải chi nếu
họ chấp nhận ứng trước nửa phần của hồi môn, phần còn lại xin được trả góp hàng
tháng sau khi cô em gái của chị đã sang tới đây, thì chị đã bằng lòng ngay
rồi. Nhưng khổ một nỗi họ vẫn nằng nặc đòi phải ứng trước toàn phần
trong khi của hồi môn lại quá cao, cho dù chị có phải vét sạch chương mục
checking và chương mục tiết kiệm đã để dành được 5 năm qua của cả hai vợ trong
ngân hàng đi chăng nữa, thì cũng không đủ để trang trải toàn phần của hồi môn
này. Thế rồi vì quá thương yêu em mình, chị đã nghĩ ra được một
phương kế tựu kế mà chị cho là thượng sách nhất, vừa hợp pháp đúng theo luật di
trú Hoa kỳ quy định mà lại vừa đưa được em gái mình sang đây một cách nhanh
chóng, không phải tốn một đồng xu cắc bạc nào. Thực thi vấn đề này
không có gì khó khăn cả, chỉ làm sao thuyết phục được chồng chị bằng lòng làm
theo lời yêu cầu của chị là xong hết mọi chuyện như đã dự tính.
Vào một buổi tối cuối tuần, sau khi chị đã
lo săn sóc cho 3 đứa con còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất 12 tuổi, đứa thứ nhì 8
tuổi, đứa út 4 tuổi ăn uống xong đâu đó và đưa chúng nó vào phòng ngủ của
chúng, chị mới tâm sự những sự việc diễn tiến vừa kể trên cho chồng chị nghe về
tình trạng cô em gái của chị và tiếp theo chị mạnh dạn bầy tỏ ý định của chị
với chồng, là xin anh hãy thương em, bằng lòng để cho em nhờ luật sư nạp đơn
xin ly dị anh ở tòa án và chúng mình chỉ giả vờ ly dị nhau trên giấy tờ mà
thôi, vẫn sống chung với nhau một nhà, không có gì thay đổi hết, để tình trạng
anh trở thành độc thân, rồi sau khi bản án ly dị ban hành đã được ở lại đây hợp
pháp để chờ có thẻ thường trú. Sau khi nó có thẻ thường trú và ở đây đủ 2 năm
rồi, anh sẽ nạp giấy tờ tòa án xin ly dị nó, tới lúc đó anh và em lại tái lập
hôn thú với nhau có sao đâu. Nếu anh bằng lòng chiều theo ý em làm
công việc bác ái này, tức là anh sẽ để phúc đức lại cho các con chúng ta sau
này. Mới thoạt nghe xong vợ mình đưa ra ý kiến như vậy, lòng anh rất
sửng sốt và anh từ chối ngay ý kiến của vợ. Anh giải thích cho vợ
hiểu rằng làm như thế, là gian dối với pháp luật Hoa Kỳ, vi phạm tội hình sự,
nếu cơ quan chính quyền biết được sự thật gian dối này, cả hai chúng ta sẻ bị
truy tố ra tòa và sẽ bị ngồi tù nhiều năm, suốt thời gian ngồi tù, 3 đứa con
của chúng ta sẽ bị Bộ an sinh Xã Hội mang giao cho cha mẹ nuôi dưỡng chúng nó.
Thế là em và anh đã trực tiếp làm cho các con của chúng ta trở thành mồ côi cả
cha lẫn mẹ. Vậy em có điên khùng không mà đi xúi dục anh làm chuyện
gian dối này? Em hãy nên nhớ rằng, ở đời có nhiều cách để giúp đỡ
tha nhân, có nhiều cách để làm công việc bác ái, cách này không được thì phải
đi tìm cách khác, chứ cách của em đưa ra không thực tế và còn nguy hiểm cho bản
thân chúng ta nữa. Anh nghĩ có lẽ em đang hay sắp bị bệnh tâm thần rồi, anh sẵn
sàng đưa em đi khám bệnh với bác sĩ tâm thần nếu em muốn. Như em cho
biết đã gần 2 năm em cố gắng tìm mọi cách để giúp cho em gái em sang đây cho
mau mà không được, thì bây giờ em nên nạp giấy bảo trợ cho nó đi, dù nó có phải
chờ đợi thêm 8 hay 10 năm nữa mới sang được là ngoài ý muốn và khả năng của em,
nó đâu có lý do gì để trách móc chị của mình được.
Nhưng vài ngày sau, vì quá thương yêu em gái mình, chị lại
tỉ tê cố gắng thuyết phục chồng mình làm theo ý chị, bằng cách viện ra lý lẽ
cho rằng chuyện gian dối này chỉ có 3 người trong cuộc biết mà thôi, đó là anh,
em và cô em gái và cả 3 người không nói ra chuyện này cho bất cứ ai nghe, thì
em hỏi anh làm sao cơ quan chính quyền có thể biết được sự
gian dối này và tất cả chúng ta đều hiểu rõ sự nguy hiểm đến tính mạng của mỗi
người, nếu nói ra là cả 3 người đều bị ở tù nên điên khùng gì mà đem chuyện bí
mật của gia đình mình kể cho người khác nghe để hại vào thân. Lần
này nghe vợ mình giải thích một cách hữu lý như vậy, làm anh siêu lòng và anh
bằng lòng để vợ xúc tiến mọi chuyện như nàng muốn.
Thế là chỉ vài tháng sau cả 2 vợ chồng đều
nhận được bản án ly dị của tòa án gửi tới. Giai đoạn kế tiếp là chị
phải ở nhà một mình trông nom săn sóc 3 đứa con để chồng đi về Việt-Nam, trước
là giúp cho cô em vợ lo liệu các thủ tục giấy tờ tại địa phương, sau là phải
chụp hình chung với cô em vợ để làm bằng chứng hai người là tình nhân với nhau,
để khi anh trở vềø lại Hoa Kỳ, sẽ kèm theo những tấm hình trông thơ mộng này với
mẫu đơn bảo trợ diện hôn thê tại Sở di Trú.
Không đầy 8 tháng sau cô em gái điện
thoại từ Việt-Nam báo tin vui cho chị biết là em đã được gọi đi phỏng vấn và đã
được cấp giấy chiếu khán vào Hoa Kỳ, bây giờ em chỉ còn thu dọn nhà cửa, chờ đi
khám sức khỏe và mua vé may bay nữa là xong hết mọi sự, để lên đường qua Hoa Kỳ
xum họp với chị. Chị Thu Cúc rất mừng rỡ khi nghe được em gái của
mình báo cho chị tin vui này. Nhưng đồng thời chị lại cảm thấy lo lắng cho cô
em thân gái một mình, đường xá xa xôi hàng ngàn dặm, không biết nói tới một câu
tiếng Mỹ nào, có thể đi lạc cổng lên máy bay mỗi khi phải chuyển máy bay tại
phi trường quốc ngoại 1 lần và 2 lần. Nghĩ tới đó, để đề phòng
trường hợp như vậy có thể xẩy ra cho cô em gái, chị lại đưa ý kiến với chồng
là nếu anh đã hết phép thường niên rồi, thì anh hãy xin sở cho anh nghỉ một
tuần lễ không ăn lương để về Việt-Nam lo chuyện khẩn cấp gia đình của
anh. Như đã có ma đưa lối quỉ đưa đường, cứ tìm những lối dặm trường
mà đi nên anh chấp nhận ngay lời đề nghị này của chị. Một lần nữa
chị lại phải hy sinh ở nhà một mình trông nom săn sóc 3 đứa con thơ trong một
tuần lễ.
Tới đúng ngày đúng giờ quay trở về của chồng cùng cô em gái như đã ghi
trong 2 vé máy bay, chị vui sướng dẫn 3 đứa con thơ theo chị lên phi trường,
chờ đợi sớm hơn 2 tiếng đồng hồ trước khi máy bay tới, để mừng đón chồng và để
chào đón cô em gái cùng cha khác mẹ với chị mà lòng chị đã ấp ủ tình thương
yêu, lo lắng, săn sóc gửi tiền về giúp đỡ em mình hàng tháng trong những năm
qua như một người mẹ thương con. Nhưng hỡi ôi, có ai học được chữ ngờ bao giờ,
máy bay đã tới, tất cả các hành khách trên chuyến bay đã bước ra khỏi máy bay,
đôi mắt chị nhìn về tứ phía mà vẫn chẳng thấy bóng dáng người chồng yêu qúi của
mình đâu cả, cũng chẳng thấy bóng dáng cô em gái thân thương của chị đâu
hết. 3 đứa con thơ cầm tay nối đuôi nhau chạy nhanh theo chân mẹ đến
quầy hàng bán vé máy bay, để chị hỏi thăm tin tức. Tại đây chị được
một nhân viên của hãng máy bay cho biết là có tên của 2 người này trong danh
sách, nhưng không hiểu tại sao không thấy 2 người này đến trình diện để lên máy
bay, có thể là 2 người nay trình diện trễ sau khi máy bay đã cất cánh
chăng? Vậy muốn biết chắc 2 người này sẽ đổi vé đến vào ngày mai
không, thì sáng sớm mai hãy điện thoại cho họ để được xác nhận, vì giờ này đã
khuya, không còn chuyến máy bay nào khác tới đây nữa.
Như
linh tính báo cho chị biết một điều bất hạnh đang xẩy đến cho chị. Vì nếu trễ
chuyến máy bay, chồng chị đã phải điện thoại cầm tay cho chị biết và chị đã
điện thoại cầm tay nhiều lần cho chồng từ trước khi ra phi trường cho đến lúc
này, nhưng vẫn không thấy anh kêu lại. Mặc dù mỗi lần chị gọi, chị đều có để
lại lời nhắn tin gọi lại chị khẩn cấp. Rồi niềm đau đớn trộn lẫn
trong uất ức từ từ dâng lan tràn trong tâm hồn chị, nước mắt chị cứ tuân trào
ra như thác nước đổ, cố lau cho khô đi bao nhiêu thì nước mắt lại tuân trào ra
bấy nhiêu.Cuối cùng không thể kìm hãm nỗi xúc động rung chuyển trên toàn thân
thể, từ trên đầu lan xuống dưới đôi chân, làm đôi chân chị lạnh run lên, gần
như bước đi không nổi, chị đã khóc cạn nước mắt cho đến sáng sớm cố gắng ngồi
dậy, chị soi gương thấy đôi mắt mình đỏ ngầu như hai hòn máu, không thấy lòng
trắng đâu hết, hai mí mắt sưng húp lên như hai trái banh, không còn nhìn thấy
rõ những cảnh vật ở chung quanh. Ðến giờ phút này chị mới nhận ra là
vì chị quá tự tin vào sự suy nghĩ của mình, không chịu bàn thảo hay hỏi ý kiến
với một ai trước khi yêu cầu chồng mình làm chuyện này, nên chị đã vấp phạm một
điều sai lầm khủng khiếp, trong niềm đau xót tận cõi lòng, hối tiếc cho việc
làm hết sức ngu xuẩn của mình thì đã quá muộn, không còng cách nào để cứu vãn
được tình thế nữa; rồi có những phút cảm xúc, buồn tủi nghẹn ngào trong nước
mắt, và mối tức giận căm thù dâng lên tới cuống họng, làm chị gần như bị nghẹt
thở đứng tim như người mất hồn, cũng tại vì cô em gái yêu tinh, tàn nhẫn đã
cướp đi mất người chồng yêu quí của chị, đã cướp đi người cha yêu dấu của 3 đứa
con còn thơ dại, đang sống dưới sự đùm bọc của một người mẹ quá đau khổ, mà giờ
đây, người mẹ đó chính là chị đang phải trả một cái giá quá đắt, đắt hơn gấp
trăm ngàn lần so với cái giá của hồi môn của hai vị cao niên đòi hỏi chị trước
đây; rồi chị lại tự an ủi thân phận mình, cho rằng đây là Thánh ý Chúa định và
đối với những người không thuộc cùng tôn giáo với chị, thì có lẽ cho rằng đây
là ý Trời, Ðịnh Mệnh an bài hay còn gọi là Nghiệp
Chướng. Chị vẫn còn ghi nhớ rõ trong tâm trí của chị những câu mà
chồng chị đã nói với chị ngay lúc ban đầu khi chị yêu cầu chồng chị hãy làm
công việc này cho chị: Em hãy nên nhớ, ở đời có nhiều cách giúp đỡ
tha nhân, có nhiều cách để làm công việc bác ái, cách này không được thì phải
đi tìm cách khác, chứ cách của em đưa ra không thực tế và còn nguy hiểm cho bản
thân chúng ta nữa, anh nghĩ có lẽ em đang hay sắp bị bệnh tâm thần rồi, anh sẵn
sàng đưa em đi khám bệnh với bác sĩ tâm thần nếu em muốn. Bây giờ
chị mới hiểu được chồng chị nói rất đúng, vì quá thương yêu em gái mình mà trở
nên mù quáng trong tư tưởng lẫn việc làm, vô tình chính chị là người đã vẽ
đường cho hươu chạy, để ngày nay chị mất chồng, các con mất cha. Chị tự hỏi
lòng mình thế thì lỗi về ai đây, lỗi mình chứ còn lỗi ai vào đây nữa.
Ðúng một tuần lễ sau ngày chị và 3 con thơ trở về nhà từ phi trường, chị
nhận được lá thư của chồng chị, nói những lời tạ tội với chị: anh đã
phản bội em, xin em hãy rộng lòng tha thứ những lỗi lầm và hành động đáng ghê
tởm của anh đối với em như hiện nay.Anh không còn xứng đáng làm chồng của em
nữa và anh cũng không còn xứng đáng làm cha của 3 đứa con của chúng ta nữa, xin
em hãy can đảm tiếp tục nuôi dưỡng và dậy dỗ các con để sau này chúng nó sẽ trở
thành những người có tư cách, gương mẫu trong xã hội, đừng để chúng nó giống
tính cha nó sau này. Sở dĩ anh không dám quay trở về với em và với
con cái là vì cô em gái của em đã dính bầu tâm sự với anh đã lâu mất rồi, kể từ
lần đầu tiên anh đến Việt-Nam lo thủ tục giấy tờ cho cô nàng mà anh đã làm theo
lời yêu cầu của em. Vì thế anh và em gái em còn mặt mũi nào để quay
trở về gặp em và các con của anh nữa, mong em thông cảm cho tình trạng trớ trêu này của anh. Tiện đây anh cũng xin
nhắc lại là trong bản án ly dị, có ghi rõ anh phải cấp dưỡng tài chánh cho các
con của anh hàng tháng. Ðiều này anh xin hứa danh dự với em, là ngay
sau khi anh có việc làm, anh sẽ gửi tiền hàng tháng về cho em. Anh
biết chắc trong chương mục tiết kiệm của anh và của em, vẫn còn dư tiền cho em
chi tiêu hàng tháng ít nhất cả một năm nữa mới hết. Vậy em đừng lo
lắng về vấn đề tài chánh vì tháng tới là anh đã có việc làm rồi, thì anh sẽ gửi
tiền về ngay cho em.
Ðọc xong lá thư, lòng chị cảm thấy xót xa, sẵn lòng tha thứ lỗi
lầm của chồng mình, nhưng sự tức giận và lòng hận thù cô em gái lại tràn ngập
trong lòng chị, không thể nào tha thứ cho đứa em gái vô ơn bạc nghĩa - ăn cháo
đá bát, nhẫn tâm đã cướp đi người chồng yêu quí của chị, đã cướp đi người cha
yêu dấu của 3 đứa con còn thơ dại, nên chị quyết tâm tìm cách trả thù bằng mọi
giá, để làm sao trục xuất đứa em gái yêu tinh này phải quay trở về mái nhà xưa
nghèo đói khổ sở ở Việt-Nam, cho hả dạ nỗi lòng đau khổ của chị, để không còn
phải ôm mối sầu hận suốt cuộc đời còn lại của chị trên thế gian này.
Sau khi chị Thu Cúc đã kể cho tôi nghe hết tất cả các sự việc diễn tiến
từ đầu đến cuối câu chuyện ngang trái thương tâm như tôi vừa mới trình bầy trên
đây, chị liền hỏi ý kiến tôi là chị có nên đến Sở Di Trú để khai hết sự thật
đầu đuôi câu chuyện của vợ chồng chị với cô em gái yêu tinh hay không, để nơi
đây thụ lý sự việc và áp dụng luật lệ về di trú để trục xuất đưa em gái yêu
tinh phải trở về Việt-Nam, dù hai vợ chồng chị có bị đi ở tù cũng dược, các con
có bị giao cho Cha Mẹ nuôi, nuôi dưỡng chúng thì cũng chẳng sao, vì tội ai làm
người đó chịu, đó là lẽ công bằng phải trả mà Thiên Chúa đã phán dậy bảo con
cái của Ngài và cũng là lẽ công bằng của pháp luật được áp dụng trong một xã
hội văn minh đã quy định.
Trước khi tôi đi sâu vào chi
tiết để trả lời về ý kiến của chị hỏi tôi, mà trong đó có 2 phương diện khác
nhau, một phương diện về tâm lý tình cảm và một phương diện về pháp lý thực
dụng. Nghĩa là áp dụng vào luật di trú Hoa Kỳ hiện hành, thì việc đầu tiên tôi
xin nhắc lại lời nói của chị ở trên: Nào là Thánh ý Chúa định, nào
là ý Trời, nào là Ðịnh Mệnh an bài hay còn gọi là Nghiệp Chướng. Nếu
nói như thế là để an ủi, làm vơi bớt được nỗi buồn khổ trong tâm hồn chị, thì
đó là điều tốt; chứ chực ra trường hợp của chị không phải là do Thánh Ý Chúa
định mà là do chính chị định. Vì chị đã tự biết và tự thú nhận rằng
tại quá tự tin vào sự suy nghĩ của mình, không chịu bàn thảo hay hỏi ý kiến ai
về chuyện này nên chị đã gây ra một lỗi lầm khủng khiếp này. Có rất
nhiều người mỗi khi gặp phải sự đau khổ cũng thường nói những câu y như chị nói
để tự an ủi mình; tuy nhiên chị vẫn còn sáng suốt hơn nhiều người, là biết nhận
ra lổi lầm của mình làm.
Ðể quay trở lại trả lời vế ý kiến của chị đưa ra hỏi tôi, thì trước tiên
trên phương diện tâm lý tình cảm, nếu có người đàn bà hay cô gái nào bị người
yêu phụ bạc, thì có lẽ hầu hết họ cũng đều có những ý nghĩ và những phản ứng
tương tự như của chị. Ai cũng hiểu câu: Giận quá mất
khôn, đúng thế, chị hãy cố gắng bình tâm suy nghĩ lại và thử tự hỏi lòng mình
xem: Ai là người khởi xướng vụ ly dị? Ai là người thuyết
phục chồng chị chấp nhận để chị giả vờ ly dị anh ấy? Ai là người
thúc đẩy chồng chị đi về Việt-Nam lần thứ nhất để giúp đỡ lo thủ tục giấy tờ
cho cô em gái của chị bằng cách đóng kịch là tình nhân với cô em gái của
chị? Rồi ai là người xúi giục chồng chị qua Việt-Nam lần thứ hai để
đón cô em gái chị qua đây? Chẳng cần trả lời thì chị cũng biết người
đó là ai rồi.
Chị cần nhìn sơ qua vào tấm hình chồng chị chụp chung với cô em
gái của chị mà chị vừa đưa cho tôi xem, thì tôi phải nói thẳng với chị một câu
rằng: Vô tình chị đã xúi giục anh ấy đi thám hiểm hai quả núi Hỏa
Diệm Sơn lộ thiên cao vút lên trời như thế, thì không riêng gì chồng chị mà bất
cứ ai đã cả gan dám đến đó một mình, nếu không bị chết thiêu thì cũng khó tìm
được lối thoát thân trở về nhà an toàn; hoặc giả dụ nếu cô em gái của chị đang
đóng vai một trong hai vị nữ anh hùng Trưng Trắc hay Trưng Nhị mà đang cưỡi
trên lưng voi, thì con voi đó cũng phải toát mồ hôi dù ngoài trời đang
lạnh. Chắc chị thường nghe người ta nói: “ Hoa Thơm anh Ðánh Cả Cụm”.
Nhưng nếu đem áp dụng câu nói này vào trường hợp của chồng chị, thì tội nghiệp
cho anh ấy. Vì các dữ kiện xẩy ra cho thấy chồng chị không phải là người chủ
động làm công việc này từ đầu đến cuối, chẳng qua anh ta đã phải chiều lòng
theo ý của chị, để thi hành một công tác mà cả chị lẫn anh ấy không tiên liệu
được những điều gì sẽ xẩy đến bất lợi cho gia đình mình. Vì lần đầu
tiên thân trai dặm trường, xa vợ xa con, từ quốc ngoại trở về quê hương, được
đứng trước một pho tượng nữ thần tình ái Venus bằng xương bằng thịt, với một
thân hình nẩy lửa tràn đầy nhựa sống của cô em vợ như tôi vừa đề cập
ở trên, thì làm sao ông anh rể có thể tránh khỏi hành động trao bầu tâm sự cho
cô em vợ của mình được.
Theo sự suy luận của riêng tôi, trong câu chuyện éo le này, chị và cô em
gái của chị mới là 2 nhân vật đáng trách nhất. Vì lòng ngây thơ vô tình của chị
đã thúc đẩy anh ấy trở về Việt-Nam thân trai một mình, không có chị đi hộ tống
bên cạnh, cộng với sự chào đón quá nồng thắm của người em gái đang độ tuổi
thanh xuân, nên rất dễ dàng dẫn đưa hai người cùng rủ nhau vào vườn địa đàng
rong chơi, hóng mát và chồng chị thật sự đã đóng vai ông Adong, còn em chị đã
đóng vai bà Evà như sự việc đã xẩy ra. Nói tới đây, chị Thu Cúc gật
đầu nhiều lần, tỏ vẻ tán đồng quan điểm với tôi. Chị còn nói
câu: Tội ai làm người đó chịu, nhưng chị đã quên đi mất một điều, là
trong vấn đề này, 3 đứa con của chị có làm gì đâu mà chúng phải bị chia lìa xa
cha mẹ ruột thương yêu của chúng, để đến ở với cha mẹ nuôi nếu vợ chồng chị bị
đi ở tù.
Tiếp theo tôi xin giải thích vấn đề này trên phương diện pháp
lý: Cho dù chị có đến Sở Di Trú khai ra tất cả sử thật, Sở Di Trú
không ở trong cương vị có thẩm quyền tài phán nội vụ của chị khai ra. Vì vấn đề
rõ rệt ở đây, là chồng chị đã có nạp chứng từ ly dị với chị do tòa án cấp, đầy
đủ các giấy tờ và hình ảnh đòi hỏi bời đơn xin bảo trợ mà chồng chị đã nạp đầy
đủ hồ sơ cho sở Di Trú,. Đó là những bằng chứng hiển nhiên, xác nhận em gái chị
là tình nhân của người chồng cũ của chị, cho dù người tình nhân này là em gái
ruột của chị di chăng nữa, pháp luật không hề ngăn cấm người chồng ly dị vợ
được quyền bồ bịch hay cưới người em gái ruột của người vợ cũ về làm vợ, miễn
sao đương sự không vi phạm tội đa thê là được. Giấy tờ bảo trợ hôn
thê (fiancee) của người chồng cũ của chị đã được Sở Di Trú duyệt xét và chấp
thuận và người hôn thê này đã được Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ hay Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa
Kỳ ở Việt-Nam phỏng vấn và đã cấp giấy chiếu kháng cho phép đương sự được quyền
nhập cảnh Hoa Kỳ để được phép cư ngụ tại đây trong vòng 90 ngày. Nếu vì lý do
gì khác, người đứng tên bảo trợ không chịu làm giấy hôn thú với người hôn thê,
thì tới lúc đó, người hôn thê này mới phải quay trở về nguyên quán của mình mà
thôi. Hoặc giả thử sau khi cưới nhau rồi trong khoảng thời gian
2 năm, nếu có sự tố giác của người chồng
kèm theo những bằng cớ cụ thể, chứng minh là người vợ chỉ giả vờ lấy anh vì anh
có quốc tịch Hoa Kỳ, để được phép sang đây mau chóng, mà khi sang tới đây rồi
lại không chịu ăn ở với anh như là vợ. Vì cô nàng có những lý do thầm kín riêng
tư, thì người vợ này sẽ bị trục xuất về nguyên quán. Trái lại người chồng có
quốc tịch mà giả vờ lấy cô ta về làm vợ qua trực tiếp cá nhân với nhau hay qua
trung gian những tổ chức dịch vụ thương mại mua bán tình yêu. Nghĩa là cô ta
trả tiền trực tiếp cho anh này hoặc trả tiền cho anh qua trung gian cơ quan dịch
vụ để được nhập cảnh Hoa Kỳ. Nhưng trên thực tế hai người không hề sống chung
với nhau như vợ chồng. Trường hợp như vậy, nếu cơ quan chính quyền
biết được có bằng cớ cụ thể, thì cả hai đường sự sẽ bị truy tố ra
tòa: Một người bị trục xuất trả về nguyên quán, còn một người có
quốc tịch có thể vừa bị phạt vạ bằng hiện kim và vừa bị lãnh án tù ở nhiều năm
hay ít năm tùy theo tội trạng của đường sự.
Trường hợp của chồng chị và cô em gái của chị sẽ không nằm trong các lý
do vi phạm luật lệ vừa kể trên, vì chị đã chính thức ly dị chồng chị trước tòa
án nên anh ấy đã trở thành độc thân, có quyền lấy vợ khác và cô em gái chị độc
thân đã được cấp giấy chiếu kháng vào Hoa Kỳ để gặp lại người yêu là chồng cũ
của chị, và để hai người sẽ làm hôn thú với nhau khi cô em gái chị sang tới
đây. Như thế không có điều gì bị coi là bất hợp pháp cả và câu
chuyện của chị theo tôi, có thể điển hình bằng 2 câu ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa
mà người ta thường nói: “Cõng Rắn Cắn Gà Nhà “ hoặc “Rước Voi Về Dầy
Mồ “.
Ðể kết thúc câu chuyện của chị, tôi xin chia sẻ cùng chị một vài ý thưởng
thâm thúy mà tôi vẫn còn nhớ những lời chân thành, ân cần nhắn nhủ đến các học
trò của một vị Linh Mục khả kính, cũng là thầy dậy học tôi khi tôi còn ở bậc
trung học như sau: Sự thù hận mà cứ ôm ấp lâu ngày trong tâm hồn sẽ
làm nguy hại cho tinh thần lẫn thể xác của con người. Trái lại chỉ có sự tha
thứ sẽ là một liều thuốc bổ vô giá cho sức khỏe của con người. Vì nó sẽ đem lại
sự bình an đến trong tâm hồn mỗi người chúng ta và nhờ vào sự bình an này,
chúng ta sẽ sống lâu sống khỏe cho tới ngày Chúa gọi về với Ngài.
Luật
gia. Nguyễn Mạnh San
Phó Tế G.H Công
Giáo Oklahoma, Tuyên Úy Trại Tù
Comments
Post a Comment