Diễn đàn Luật Pháp & Đời Sống: NHŨNG MẨU CHUYỆN VUI CƯỜI
CHUYỆN VUI CƯỜI.
Trong siêu thị, ông nọ đến gần một cô gái trẻ đẹp lễ độ nói nhỏ:
-
Xin lỗi cô, vợ tôi đang bị lạc đâu đó, chúng ta có thể nói chuyện với nhau ít
phút được không?
-
Việc ông bà lạc nhau thì liên quan gì đến tôi? - Cô gái cau mày thắc mắc.
-
Là thế này, mỗi khi tôi đứng với một cô gái trẻ đẹp nào đó, thì bà ấy xuất hiện
ngay lập tức.
Ở một trường mẫu giáo, cô giáo đang giúp
cậu bé Johnny mang giày. Mặc dù cô đã dùng hết sức lôi kéo rồi đẩy đôi giày
nhưng bàn chân dường như vẫn không chịu lọt vào. Ðến khi cô giáo mang được
chiếc giày thứ hai vào, mồ hôi cô đã chảy ròng ròng, đến đây cậu bé lên tiếng:
- Cô
Smith ơi, chúng ta mang giày lộn chân rồi.
Và thật không dễ dàng gì để lấy giày ra lại
để mang vào cho đúng. Cuối cùng sau một hồi vật lộn, cô cũng mang được giày vào
đúng chân cho cậu bé.
-
Ðây không phải là giày của em ạ - Johnny nói.
Cô giáo cố gắng lắm mới giữ được bình
tĩnh, cô không muốn la mắng một cậu bé 5 tuổi. Và cả hai cô trò lại tiếp tục
cởi đôi giày ra.
- Nhưng
thưa cô đây là giày của em trai em và mẹ em bắt em phải mang chúng - Johnny
nói tiếp.
Ðến lúc này thì cô Smith không biết nên
cười hay nên khóc nữa. Cô quyết định cố gắng một lần nữa để mang đôi giày vào
cho Johnny.
- Thế
còn đôi vớ của em đâu? - Cô hỏi.
- Em
đã nhét nó vào trong mũi giày rồi ạ! - Johnny trả lời.
Cú điện thoại gọi đến đồn cảnh sát:
- Alô,
có một người điên trốn khỏi trại tâm thần!
-
Ông có thể tả hình dáng của người ấy không?
-
Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù!
-
Ông ta bị hói?
-
Đúng vậy.
-
Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được?
-
Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà!
Giám đốc cần tuyển nhân viên, vừa vặn có 3
cô tóc vàng hoe đến ứng cử.
Để thử trí thông minh của các cô, giám đốc
đưa ra một bức ảnh nhìn nghiêng của một người đàn ông và bảo từng cô cho biết
họ nhìn thấy gì ở đó.
Một cô nói: Tôi thấy anh ta chỉ có một mắt.
Giám đốc cáu lắm: - Nhìn nghiêng thì tất nhiên anh ta có một mắt rồi. Và cô này bị
loại.
Cô thứ hai: Tôi thấy anh ta có một tai.
Giám đốc càng ngán ngẩm hơn, và hỏi đến cô
thứ ba. Cô này nghĩ một lúc rồi nói: Tôi
nghĩ anh ta mang kính áp tròng.
Giám đốc rất ngạc nhiên và cho kiểm tra lại
thì quả nhiên người trong ảnh mang kính áp tròng. Ông bèn hỏi cô thứ ba vì sao
biết được điều đó.
- Thì
anh ta làm sao mà đeo kính có gọng được, khi chỉ có một tai?
Sếp chỉ đạo nhân viên:
- Từ giờ trở đi, mọi người phải bỏ ngay
cái bệnh chung chung, làm gì cũng phải cụ thể. Báo cáo gì phải báo cáo cụ thể,
hỏi gì phải hỏi cụ thể, trình gì cũng phải trình cụ thể. Thiếu cụ thể là không
thể làm gì được. Ngay như tôi đây, suy nghĩ gì cũng phải nghĩ cho cụ thể.
Nhân viên sợ lắm, hỏi lấm lét:
-
Thưa sếp, cụ thể là cụ... nào mà ghê thế ạ?
Một cặp tình nhân đỗ xe trước cổng nghĩa
trang để âu yếm nhau. Tiếng động đánh thức hai con ma trong nghĩa trang
dậy. Chứng kiến cảnh âu yếm, hai con ma tức lắm. Một con bàn:
-Tụi
mình cướp xe tụi nó đi dạo?
Không cần suy nghĩ, con ma thứ hai đồng ý
ngay. Tất nhiên, khi hai con ma vừa xuất hiện thì cặp tình nhân bỏ chạy bán
sống bán chết. Con ma thứ nhất bèn chui vào xe, nhưng con thứ hai lại biến vào
nghĩa trang. Hồi sau, nó quay lại, trên tay là tấm bia đá. Con ma thứ nhất kinh
ngạc hỏi:
- Ê đi dạo mà xách theo bia mộ làm gì?
Con ma kia trả lời:
- Mình đi chơi, lỡ chạy quá tốc độ, cảnh
sát giao thông có hỏi thì mình còn có giấy tờ tuỳ thân chứ...
Cu Tèo
vừa đi học về, chạy vào hỏi Bố :
-Bố ơi, hôm nay con học về môn chính trị.
Thế Bố giảng thêm cho con thế nào là thành phần Tư bản, thế nào là Vô sản, thế
nào là Nhân dân nhé ?
- Đuợc, dễ lắm. Con cứ lấy thí dụ gia đinh
mình đây này : Bố là nguời đi làm kiếm ra tiền thì Bố là thành phần Tư bản. Mẹ
con thì lo việc chi tiêu, lo đủ thứ cho nhà thì ví như là Nhà nuớc. Chị vú đi
làm công cho mình là thành phần Lao độ ng. Con thì đuợc mọi nguời lo chu đáo,
vậy con là Nhân dân. Còn Cu Tí em con, nó mới đẻ thì là Tuong lai của tổ quốc.
Con nghi thế thì con sẽ hiểu.
Đêm hôm ấy, cu Tèo đang ngủ bỗng nghe
tiếng Cu Tí khóc, bèn chạy sang phòng em thì thấy nó đã đại tiện ra đầy quần.
Cu Tèo chạy sang phòng Bố Mẹ thì thấy Mẹ đang ngủ say nên không muốn đánh thức.
Chạy sang phòng vú em thì cửa phòng khoá chặt, cu Tèo ghé mắt vào ổ khoá thì
thấy Bố đang nằm đe vú em trên giuờng.
Sáng hôm sau Cu Tèo bảo Bố :
- Bố
oi, con hiểu thế nào là chính trị rồi !
-
Ừ, thế con nói thử Bố xem !?
-
Đây nhé, theo như tình thế nhà mình đêm hôm qua thì thành phần Tư bản đe nén
triệt để thành phần Lao động, trong khi đó Nhà nuớc ngủ say nhu chết bỏ Nhân
dân bơ vơ, còn Tuong lai của tổ quốc thì ngập chìm trong ... "kít"
!!!
Hai anh em đang đọc sách "Cuộc sống
của các loài vật".
Đột
nhiên cả hai nhảy ra khỏi ghế và chạy đến gặp bà nội:
-
Bà nội ơi, bà có thể sinh em bé được không ạ?
-
Ồ, các cháu yêu quý, dĩ nhiên là bây giờ thì bà không thể sinh được!
Nghe
xong, cậu anh đắc ý quay sang nói với em:
-
Thấy chưa, anh đã bảo với em bà là giống đực mà.
Bằng lái có hình chữ nhật, và dán
ảnh...Một tóc vàng hoe chạy xe quá tốc độ, và bị ách lại bởi một nữ cảnh sát có
cùng màu tóc. Cô cảnh sát yêu cầu tóc vàng hoe xuất trình bằng lái.Tìm trong ví
một hồi, tóc vàng hoe đành hỏi cô cảnh sát:
- Cái bằng lái đó, trông nó như
thế nào thưa cô?
- Nó hình chữ nhật, và có dán ảnh của cô
trên đó.
Tìm một hồi nữa, tóc vàng hoe lôi ra một...
cái gương nhỏ hình chữ nhật, soi lên thấy có mặt mình rõ ràng, bèn đưa cho cô
cảnh sát:
-Đây
rồi thưa cô!
Cô cảnh sát nhìn vào gương, sau đó trả lại
cho tóc vàng hoe và nói: Cô có thể đi được rồi, hóa ra cô cũng là... cảnh sát.
Một người đàn ông ở Philadelphia tự tử, để
lại bức thư tuyệt mệnh sau đây:
Tôi kết hôn với một góa phụ. Vợ tôi có một
con gái đã lớn.
Cha
tôi phải lòng con gái của vợ tôi, kết hôn với nó, vậy cha tôi trở thành con rể
tôi, còn con gái của vợ tôi trở thành mẹ tôi.Vợ chồng tôi sinh được một con
trai, vậy cha tôi là anh rể của con trai tôi, còn con trai tôi là chú tôi, vì
nó là em của con gái của vợ tôi.
Rồi vợ của cha tôi lại sinh một con trai.
Đó chính là em trai tôi và cũng là cháu ngoại tôi, vì nó là con của con gái của
vợ tôi.
Luận
ra thì vợ tôi chính là bà ngoại tôi, vì nàng là mẹ của mẹ tôi. Tôi là chồng
nàng đồng thời là cháu ngoại của nàng. Mà chồng của bà ngoại phải là ông ngoại,
vì thế tôi chính là ông ngoại của tôi.
(Mark
Twain)
Tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương. Trong
phòng trực của bác sĩ, có một bệnh nhân hối hả chạy vào.
-
Bác sĩ! Bác sĩ cho em một cây đinh 5 tấc với một cây búa đi.
-
Chi vậy em?
-
Em phải trả thù thằng hớt tóc!
-
Tại sao phải trả thù nó?
-
Lần nào hớt tóc nó cũng nhấp kéo trúng đầu em chảy máu. Em thù nó lắm.
-
Nhưng trả thù bằng cách nào mà dùng búa và đinh?
-
Em có cách trả thù này độc lắm, bảo đảm nó hết đường làm ăn luôn.
-
Nhưng mà bằng cách nào?
-
Em lấy cây đinh 5 tấc đóng vô đầu em rồi ra cho nó hớt tóc, thế nào nó nhấp
trúng cũng gẫy kéo nó cho coi....
Trong giờ văn, cô giáo ra đề bài: Em hãy
miêu tả một chú gà trống ở trong vườn.
Một học sinh đứng lên xung phong:
- Buổi sáng, ông mặt trời thức dậy, toả
những tia nắng ấm áp xuống vườn nhà em.
Hay, hay... - có tiếng xuýt xoa ở dưới, cô
giáo cười tươi.
- Chú gà trống đĩnh đạc ra giữa vườn,
nhảy lên đống rơm. Chú vỗ cánh phành phạch, vươn cổ cất tiếng gáy vang động
khắp nơi.
Tuyệt vời... - lại tiếng xuýt xoa.
- Sau đó chú nhảy xuống và chạy đi tìm
chị gà mái.
-
Thôi, thôi, được rồi, xuống ngay, xuống ngay - cô giáo hoảng hốt.
- Nhưng nó không thôi, thưa cô. Nó còn nhảy
lên lưng chị gà mái, đạp đạp mấy cái rồi nó mới thôi
Trích từ Mục Vui Cười - Tạp chí chuyên
đề “Luật Pháp & Đời Sống Tháng 8-2008 phát hành tại Houston, Texas, Hoa Kỳ.
Comments
Post a Comment